Pieces of Peace
Here comes the joke!

Midnight Drive

Drive mở đầu bằng sự chậm rãi. Ryan Gosling tham gia phi vụ đen khá bình thản, lên kế hoặch, chọn xe, đặt thời gian, theo dõi,… đều ở dưới mức báo động. Cũng đôi lúc có hơi nín thở. Khi thời khắc tăng tốc thực sự đã điểm, cũng là lúc trò chơi đã đến hồi kết thúc. Gọn gàng, đơn giản, tiết kiệm.

Vẫn theo hơi hướng của những đêm không ngủ, Gosling(trong phim chẳng hề có tên) quay về đời sống thường nhật, với công việc hàng ngày, với va chạm xã hội. Ở trong cái thường nhật, anh gặp cô hàng xóm xinh xắn, nhẹ nhàng, đáng yêu, và có chút gì đó đánh thức sự khát khao muốn che chở của người đàn ông. Nữ diên viên có khuôn mặt trẻ thơ không thật quá xuất sắc, nhưng sự đơn giản cũng đủ để khiến anh chàng điển trai phải xao xuyến. Hai con người cô đơn đó gặp nhau, chia sẻ với nhau thời gian, không gian, những nụ cười. Đi kèm với sự chia sẻ là tiếng nhạc mang cả hơi hướng hiện đại lẫn một chút liêu phiêu của ngày trước khiến cho cuộc sống có phần hơi quá thơ.

Nhưng cũng kể từ khi nhân vật trong phim gặp phải vấn đề, bộ phim cũng trở nên có vấn đề. Sự chắc chắn đột nhiên biến mất, điềm tĩnh trở nên hoang dại. Còn đọng lại sau cùng lại chính là nỗi niềm ở đầu phim, sự cô đơn không tìm được những chia sẻ. Có lẽ cuộc sống đã sắp đặt, “two thousand heist a year in this city, he has to pick the wrong one”, hoặc đơn giản do ngài đạo diễn, nhưng thực sự chúng ta không thể chọn cách đối diện tốt hơn?

Midnight in Paris, mọi chuyện cũng không có gì quá vội vàng, mặc dù thời lượng phim khá ngắn. Tuy nhiên đến khi đồng hồ đổ chuông thứ mười hai cũng là những lúc phim chạy khá gấp gáp - cũng phải thôi, cơ hội mình khao khát thường đến rất ngắn, phải nhanh mà nắm lấy.

Thật tiếc khi xem phim này mình chưa đọc/xem/cảm nhận đủ nhiều để biết tính cách của Hermingway, Fitzgerald, Dali hay vô vàn những nghệ sĩ khác, may thay trong phim, Woody Allen tạo nên mỗi người có một tính cách rất riêng nhưng đều chia sẻ một niềm đam mê về nghệ thuật. Nói về việc đọc/xem/cảm nhận thì trong phim có hoạt cảnh về từ pedantic làm mình bật cười, sau cũng phải suy nghĩ thêm. Thật ra chắc biết càng nhiều thì xem sẽ càng hay hơn.

Phim xoay quanh Paris nên có mang hương vị gì đó hào nhoáng, nhưng bối cảnh hợp lý với sự hào nhoáng nên câu chuyện luôn có tính cuốn hút nhất định mặc dù không đi vào đào sâu tâm lí nhân vật. Hơi tiếc cho Owen Wilson vì không thể hiện được gì nhiều nội tâm của một writer, tuy nhiên dù gì thì anh cũng đang cố kiếm tìm một cảm giác, một trải nghiệm mới. Đẹp hơn nữa là cả một tình yêu mới, không phải trong giấc mơ, mà ở ngay đời thật. Imaginations, gud luck!


archives / rss